Truyện ngắn
HARMONICA MÙA ĐÔNG.
Những
chiếc lá cuối cùng rơi xuống cũng là lúc tuyết phủ trắng những con đường, tiếng
harmonica trầm ngâm đan vào cơn gió đầu mùa se lạnh. Con phố chiều lặng thinh, trả
lại cho không gian tiếng kèn phiêu du, khắc khoải.
- “lại nhớ người yêu à?” Duẩn nhìn thằng
bạn đang trầm ngâm bên ô cửa sổ lấm tấm tuyết.
-“không, nhớ mùa đông, nhớ Việt Nam…”
-“ừ, tao cũng nhớ, chắc giờ này ở nhà đã trang trí xong cây thông đón noen rồi”
Duẩn
nhìn xa xăm về phía con đường tuyết trắng - “mọi năm tao toàn tự tay đi chặt
thông trên đồi, rồi tự đi mua đồ về trang trí, chẳng ai quan tâm đến việc đó
cả. Giờ đi rồi, điện về nghe đứa em nói năm nay nhà trang trí đẹp lắm, nói để
nhớ anh Hai, chẳng biết sao nữa.” Nó nghe thằng bạn kể mà nhớ da diết, nhớ
những mùa đông ấm áp, nhớ những con đường chớm đông lặng lẽ.
Và
nó đang nhớ người yêu.
***
-“Anh Duy nhìn kìa” Tiểu Hân lắc lắc tay nó chỉ về phía đám đông
phía trước.
-“ôi, đẹp thế, mình qua đó đi”
Hai đứa cười sung sướng như được ông già
noen tặng quà. Năm nay nhà thờ con gà trang trí thật lộng lẫy, hang đá to và
những cây thông giăng đèn lung linh làm rực rỡ cả con phố lạnh. ai đi qua cũng
phải ngoái đầu nhìn, có vài người rút điện thoại ra chụp vội vài tấm ảnh rồi
lách xe chen giữa dòng người để thoát ra khỏi đám đông.
Tiểu Hân chạy qua chạy lại như một đứa
con nít rồi kéo tay Duy chen vào bên trong. Noen nào cũng vậy, nhà thờ con gà
là nơi tập trung nhiều người nhất. Người theo đạo thì đến làm lễ, đón giáng
sinh, người thì đến chơi, chụp hình. Noel năm nào ở đây cũng đông đúc, nhộn
nhịp.
Nó kéo tay Tiểu Hân ra ngoài, cô bé nũng
nịu nhoái mắt lại nhìn như tiếc nuối, những lúc như thế nhì Tiểu Hân thật đẹp,
vô tư hồn nhiên. Vẻ đẹp khiến nó xao xuyến và chẳng bao giờ muốn xa rời.
Hai đứa dắt tay nhau đi trên vỉa hè của
con đường đông đúc. Thỉnh thoảng có một cơn gió đùa giỡn khiến tay nắm nay chặt
hơn, ấm áp hơn.
-“Sao anh không nói gì thế, anh có lạnh lắm không?” Tiểu Hân cầm tay nó lắc lắc.
-“Ukm, lạnh lắm nè, cho mượn con gấu bông được không?
-“Xì, không cho đấy” Tiểu hân giật tay ra khỏi tay nó rồi chạy lên phía trước, ngoảnh đầu lại lè lưỡi, cô bé đáng yêu như một thiên thần.
Nó chạy theo ôm chầm lấy người yêu từ phía sau -“bắt được rồi nhé, con gấu xấu xí”
Cả hai đi dạo ra bờ sông, sông Hàn hôm
nay đẹp lung linh, những cơn gió cũng lặng yên như nhường lại cả con đường cho
đôi bạn trẻ. Nó ôm Tiểu Hân, rồi bất giác rút trong túi ra cây Harmonica quen
thuộc và thổi một bản nhạc quen thuộc. Cô bé nhìn nó trầm ngâm đung đưa theo
điệu nhạc rồi ôm thật chặt.
-“Nếu xa anh em buồn không?” thổi xong khúc nhạc, nó nhìn tiểu
Hân rồi hỏi.
Không gian dừng lại.
Cô bé nhìn nó, hai ánh mắt nhìn nhau, đôi mắt nó buồn.
-“hỏi gì lạ, ai cho xa mà xa chứ, xí…” Hồn nhiên như một viên kẹo ngọt
-“Anh hỏi thật mà, anh sắp đi du học rồi, có thể đi 3 năm hoặc lâu hơn nữa” Nói xong nó nhìn xa xăm về phía con sông đang chùng chình soi bóng cây cầu lung linh.
Tiểu Hân ôm chặt nó, mắt rưng rưng.
-“Không cho anh đi, không cho a đi đâu hết…hic hic” Cô bé ôm chặt rồi òa khóc, thời gian cũng dừng lại.
-“Đợi anh về nhé, con gấu xấu xí”
-“Không cho anh đi, không cho a đi đâu hết…hic hic” Cô bé ôm chặt rồi òa khóc, thời gian cũng dừng lại.
-“Đợi anh về nhé, con gấu xấu xí”
***
Mùa đông, có phải là mùa chia ly đâu.
Những con đường giá lạnh cũng chẳng trả lời cho câu hỏi đó. Nó một mình, đi
lang thang dưới những con đường phủ tuyết. Lạnh, nó nhớ nhà như nhớ cô bé hồn
nhiên của nó, Đã qua 3 mùa noel, 3 mùa cô đơn nơi xứ người. Những con đường vẫn
thế nhưng nỗi nhớ của nó thì nhiều hơn, da diết hơn. Ngày nó lên máy bay, nó ôm
tiểu Hân thật chặt và lời hứa 3 năm như khắc vào trái tim đã thuộc về một trái
tim.
Tiếng kèn harmonica vẫn vang lên du
dương khi nó nhớ, nó không thổi cho thằng Duẩn nghe, nó không thổi cho cô bạn
người Anh vẫn ngồi ngắm nó từ ban công nhà đối diện, nó không thổi cho bà lão
bán kem ở tầng dưới. Nó thổi cho tiểu Hân của nó. Nó muốn nhờ gió gởi nỗi nhớ
nhung về Việt Nam, nó muốn tiếng kèn giữ lại những mùa đông đã qua, những kỉ
niệm, nụ cười của cô bé đang nhớ nó. Lại một mùa đông nữa, hết cái lạnh này là
nó sẽ được về Việt Nam.
Ngày nó đi, trong balo nó có một quyển
sổ ghi địa chỉ nhà Tiểu Hân và những giọt lệ nhòe trên trang giấy. Qua bên này,
ngày nào nó cũng viết thư, cứ cuối tháng là nó dồn lại gởi về. Nhưng chẳng có
hồi âm. Nó điện về mấy đứa bạn thân thì biết Tiểu Hân đã chuyển nhà đi rồi và
những lá thư của nó cũng chẳng biết đã đi về đâu. Thế là mất liên lạc.
Đã 3 mùa tuyết rơi, nó vẫn trông chờ
ngày trở về Việt Nam, nó luôn tin rằng : tình yêu đích thực sẽ trở về với nhau.
***
Tháng 2, những tia nắng ấm áp đã nhảy
múa trên tán lá mơn mởn. Con đường xanh ngắt. Sau hi nó tốt nghiệp, nó được cử
đi nghiên cứu đề tài về rừng cùng với tiến sĩ người Úc ở Brazin. Nó được về
Việt Nam 1 tháng để chuẩn bị cho chuyến đi dài 3 năm.
Quê hương giờ đã thay đổi quá nhiều, nhà
cửa, đường xá khang trang hơn, những con phố tấp nập hơn. Nhưng đối với nó,
những kỉ niệm vẫn vẹn nguyên, vẹn nguyên đến từng khoảnh khắc mong manh nhỏ.
Xuống sân bay, nó chưa về nhà mà đón
taxi chạy về khu phố quen thuộc, nơi đã giữ một phần kí ức ấm áp của nó. Khu
nhà Tiểu Hân bị giải tỏa để thế chỗ cho một công trình đang được thi công. Nó
nhìn quanh, vẫn cây bàng già bên đường đó, vẫn cái xe đẩy đã cũ của bà già bán
hủ tíu. Dường như tất cả vẫn thế, chỉ có một khu nhà mà nó vẫn mong muốn ngày
trở về được đặt chân đến đó là không còn nữa.
Nó lặng lẽ móc chiếc Harmonica trong túi
ra, nhắm nhìn.
Về Việt Nam được 1 tháng, nó phải lo đủ
thứ chuyện để tiếp tục chuyến hành trình lớn hơn. Cứ thời gian rảnh là nó lại
đi dạo phố, một mình. Muốn tìm lại những kỉ niệm, những con đường ngày xưa nó
và Tiểu Hân đã đi… thực ra nó muốn có một sự kì diệu nào đó tạo ra sự tình cờ
để nó gặp lại cô bé ngày xưa. Nhưng tất cả chỉ còn là vô vọng.
Đi ngang qua nhà thờ con gà, khung cảnh
vẫn thế nhưng trầm ngâm hơn. Nó đứng giữa sân rút chiếc Harmonica quen thuộc
ra… nhạc điệu vang lên cùng với sự tò mò của vài người quanh đó. Nó nhắm mắt
đung đưa người, tiếc kèn trầm ngâm khiến vài cô bé cũng đứng lại như muốn lắc
lư theo nó. Lần này nó cũng muốn thổi cho Tiểu Hân nghe, biết đâu cô bé nghe
được lời của nó.
***
Nó Nghiên Cứu ở Brazin 3 Năm rồi qua Mỹ
làm việc luôn. Thời gian cứ vùn vụt trôi, những mùa đông cũng nối nhau bước qua
tuổi trẻ của nó. Nó không còn nhớ cô bé của ngày xưa da diết nữa, nhưng lại
chẳng bao giờ quên được nụ cười hồn nhiên ấy. Nó cũng có quen một cô gái người
Hoa ở cùng công ty, cô gái cũng đẹp tự như một thiên thần, cũng có nụ cười
giống như nỗi nhớ. Nhưng rồi cũng chia tay, bởi vì nó vẫn chưa thể quên được
mối tình mùa đông năm ấy.
Tiếng Harmonica vẫn du dương nhưng luôn đượm buồn.
Năm 2005 thì nó trở về Việt Nam công
tác, tình cờ nó gặp lại Duẩn, Duẩn giờ là giám đốc của một công ty khá lớn ở Hà
Nội. Năm đó nó đi Brazin, còn Duẩn ở Lại Nga tiếp tục học lên thạc sĩ. Hai
người mất liên lạc với nhau và tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa. Ai
ngờ bây giờ lại được hội ngộ tại chính quê hương của mình. Duẩn đã có vợ và hai
đứa con rất kháu khỉnh.
Nó ngỏ lời về nhà Duẩn chơi, cậu ngập ngùng… nhưng rồi vẫn đồng ý gượng gạo.
Ngôi biệt thự to và lộng lẫy của Duẩn khiến nó khá bất ngờ, ông bạn mình thành đạt thật.
Nó ngỏ lời về nhà Duẩn chơi, cậu ngập ngùng… nhưng rồi vẫn đồng ý gượng gạo.
Ngôi biệt thự to và lộng lẫy của Duẩn khiến nó khá bất ngờ, ông bạn mình thành đạt thật.
Ngồi uống cà phê trên sân thượng ngắm hồ
Tây, nó hỏi về chuyện gia đình.
Duẩn nhìn ông bạn rồi nhìn về phía xa xăm.
-“Chuyện dài lắm, nhưng sẽ là một điều bất ngờ, nhưng cậu sẽ biết ngay thôi…” Duẩn nhấp ngụm cà phê rồi hỏi nó “còn cậu, thế nào rồi, chắc lập gia đình bên Mỹ rồi hả?”
Duẩn nhìn ông bạn rồi nhìn về phía xa xăm.
-“Chuyện dài lắm, nhưng sẽ là một điều bất ngờ, nhưng cậu sẽ biết ngay thôi…” Duẩn nhấp ngụm cà phê rồi hỏi nó “còn cậu, thế nào rồi, chắc lập gia đình bên Mỹ rồi hả?”
-“chưa, vẫn độc thân như ngày xưa thôi…” Nó nói cùng với những kí ức đang ùa về
-“cậu vẫn còn giữ chiếc harmonica chứ?”
-“ukm, còn giữ chứ” nói rồi nó móc trong túi ra và thổi, không gian lại lặng yên.
Tiếng kèn quen thuộc làm không gian một
lần nữa như dừng lại. Nó nhắm mắt và lắc lư, con đường quen thuộc, nụ cười quen
thuộc, kí ức quen thuộc.
Tiếng kèn quen thuộc khiến một giọt nước mắt rơi, có một cô gái đứng đắng sau chậu đinh lăng già đang khóc.
Tiếng kèn quen thuộc khiến một giọt nước mắt rơi, có một cô gái đứng đắng sau chậu đinh lăng già đang khóc.
-“Duy à, tiếng kèn vẫn như xưa nhỉ, nhớ ngày xưa nhỉ” Duẩn đặt
ly cà phê xuống rồi xoay người nhìn về phía con đường đang trôi chảy. “ngày xưa
mình hơn ghen tỵ với cô gái của cậu, vì chẳng bao giờ cậu thổi cho mình nghe
cả, hôm nay cũng thế, nhưng hôm nay có một người đang nghe cậu thổi”
-“là sao?”
-“Tiểu Hân…”
Có một cô gái bước ra sau rặng đinh lăng, gương mặt xinh như thiên thần.
***
Nó về Việt Nam được 2 tháng thì quyết
định qua Mỹ trở lại, bỏ lại những kỉ niệm đằng sau lưng. Qua Mỹ, nó xin từ chức
và tham gia chuỗi chương trình từ thiện ở Châu Phi. Nhiều người không thể hiểu
nhưng có 2 người hiểu nó.
Nó công tác ở Châu Phi 5 năm thì mất
trong một vụ tai nạn. Và câu chuyện harmonica mùa đông được nó kể lại trong
nhật kí có đoạn:
“Năm đó nhà tiểu Hân gặp chuyện, cô bé
phải theo gia đình vào nam, năm tôi về Việt Nam cũng là năm tiểu Hân nhận được
học bổng du học ở Nga. Khá khó khăn tiểu Hân mới tìm được địa chỉ của tôi,
nhưng lúc đó tôi đã sang Brazin. Dường như là duyên phận… Tiểu Hân gặp Duẩn.
Anh bạn thân tự hứa sẽ chăm sóc cho cô chủ của tiếng harmonica đợi tôi về.
Nhưng thời gian cứ đằng đẵng, tôi thì bặt vô âm tín
Duẩn và tiểu Hân yêu nhau rồi chuyển về Việt Nam, hai người vẫn kể về tôi như một kỉ niệm đẹp. Còn tôi thì thường kể về họ với những người đồng nghiệp như hai người bạn thân nhất của mình.
Thời gian thì cứ trôi, còn tôi thì cứ tiếp tục với đam mê và những gì mình đã chọn. Những mùa đông ở nơi này không còn tiếng Harmonica nữa. Nhưng sẽ có một câu chuyện luôn kể về tiếng kèn Harmonica mùa đông ấy.”
Duẩn và tiểu Hân yêu nhau rồi chuyển về Việt Nam, hai người vẫn kể về tôi như một kỉ niệm đẹp. Còn tôi thì thường kể về họ với những người đồng nghiệp như hai người bạn thân nhất của mình.
Thời gian thì cứ trôi, còn tôi thì cứ tiếp tục với đam mê và những gì mình đã chọn. Những mùa đông ở nơi này không còn tiếng Harmonica nữa. Nhưng sẽ có một câu chuyện luôn kể về tiếng kèn Harmonica mùa đông ấy.”
Và có một câu chuyện kể về tiếng Harmonica mùa đông ấy.
_________________________
Thư Viên 2013



